Là một CEO tài năng và thành công trong lĩnh vực kinh doanh, thế nhưng Phan Ngọc Bảo Trân quyết định rẽ hướng sang linh vực đào tạo nghề làm đẹp. Với cô được đứng trên bục giảng là ước mơ cháy bỏng mà cô ấp ủ từ lâu.

Nghề giáo không chỉ dành riêng cho người đứng trên bục giảng, ngày nay nghề giáo còn dành chung cho những người đang làm trong lĩnh vực đào tạo nghề. Những người hàng ngày truyền đi đam mê, tâm huyết cho từng thế hệ học trò ấy được gọi là nhà giáo. Dù gia đình không có ai theo lĩnh vực làm đẹp, thế nhưng cô gái trẻ Bảo Trân khi ấy lại chọn cho mình hướng đi “khác biệt” là trở thành một chuyên viên có tay nghề cao. Cùng với đam mê và khả năng trời phú, Bảo Trân học nghề rất nhanh, những kỹ năng cộng với sự đam mê học hỏi cô dần ghi dấu ấn với vô số thành công. Từ người làm nghề, cô quyết định mở lớp đào tạo. Lúc đầu chỉ là một lớp học nhỏ, dần lớp học mỗi ngày đông hơn. Học trò theo học cứ nối tiếp nhau theo học và con đường trở thành người “đưa đò” cũng bén duyên từ đó.


Bảo Trân tâm sự “Nghề giáo đòi hỏi bản thân mỗi nhà giáo phải thật sự có đam mê, sự kiên trì, lòng nhiệt huyết với nghề và phải đặt chữ tâm lên hàng đầu. Nếu không có những yếu tố trên thì thật sự rất khó để dài lâu với nghề “.

Những kiến thức cô có được đều truyền thụ hết cho học trò. Bởi với cô hạnh phúc của người thầy là được thấy sự thành công của từng lứa học trò. “Không yêu nghề, thương trò đừng theo nghiệp giáo” chính là quan điểm, là kim chỉ nam cho con đường mà Bảo Trân đang theo đuổi.

